” Philosophy is not something one has but something one does”
Có những cảm xúc cơ bản thuộc bẩm sinh, là thành phần của tiến hóa khi thích ứng với môi trường và thích ứng với chính mình để biểu lộ nhu cầu sinh tồn khi một đứa trẻ không thể tự phục vụ chính mình nhưng cần người khác để tồn tại. Phần lớn chúng ta cũng không thể tồn tại nếu thiếu người khác, con người là một sinh vật phụ thuộc từ khi mới sinh ra, bất lực với chính mình và ra đi trong bất lực với chính cái chết của mình.

Có những cảm xúc phức tạp hơn là sự đan xen giữa các cảm xúc cơ bản hình thành nên một hỗn hợp tổng thể, vì thế nó mơ hồ, không thể xác định, khó phân tách. Nhiều cảm xúc mang tính đối cực cùng tồn tại, đặc biệt, những cảm xúc trong tình yêu. Những cảm xúc mang tính tinh vi hơn thường được lập trình qua những trải nghiệm, vết tích do cuộc sống mang lại. Sẽ có một ngày, AI sẽ có những cảm xúc thật, thậm chí thuộc dạng phức hợp do chuỗi lập trình và có thể tạo ra những cảm xúc mới. Vì cảm xúc con người hoàn toàn có thể lập trình và điều kiện hóa nhờ người khác.

Tuy nhiên, chúng ta là sinh vật mang trong mình những sự phi lý duy nhất trong cảm xúc, sẽ còn nhiều cảm xúc mới được ghi nhận, nó hỗn tạp, nó kéo theo các biểu hiện cơ thể và ngược lại. Và cảm xúc, luôn gắn gắn với vùng vô thức một cách đặc biệt nhất, nó được lập trình một cách thông minh và rất cần được biểu tượng hóa trừ một vùng không thể biểu tượng được. Đó là tồn tại tự thân, tồn tại thực sự, Kant gọi đó là “vật tự thân”, Lacan goi đó là real, Heidegger gọi đó là being và Chora như một dạng không gian, thời gian của Kristeva, thứ không thể chạm tới.
